THỨ HAI TUẦN 2 MÙA VỌNG

THỨ HAI TUẦN 2 MÙA VỌNG

BÀI ĐỌC I: Is 35, 1-10

Sa mạc và hoang địa hãy vui mừng, đồng cỏ hoang hãy hoan hỉ và nở hoa; hãy nở hoa như cây thuỷ tiên, hãy tràn đầy hân hoan và niềm vui! Hoang địa sẽ được vinh quang của núi Liban, và vẻ tráng lệ của Carmel và Saron. Chính họ sẽ được thấy vinh quang của Chúa, và vẻ tráng lệ của Thiên Chúa chúng ta. Hãy nâng đỡ những bàn tay mỏi mệt, và hãy làm vững mạnh những đầu gối rã rời. Hãy nói với những tâm hồn xao xuyến: Can đảm lên, đừng sợ! Này đây Thiên Chúa các ngươi đến để phục thù. Chính Người sẽ đến và cứu thoát các ngươi. Bấy giờ mắt người mù sẽ sáng lên, và tai người điếc sẽ mở ra. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, và người câm sẽ nói được, vì nước sẽ chảy lên nơi hoang địa, và suối sẽ chảy nơi đồng vắng. Đất khô cạn sẽ trở thành ao hồ, và hoang địa sẽ trở nên suối nước. Hang dã thú nơi chó rừng ẩn náu sẽ trở thành vườn lau vườn sậy. Nơi ấy sẽ có những con đường người ta sẽ gọi là thánh lộ, không tội nhân nào được qua đường đó; đường này sẽ thuộc về các ngươi, và những kẻ ngây thơ sẽ không lạc lối. Đường ấy sẽ không có vết chân sư tử, và không ác thú nào đi trên đường này, chỉ những kẻ được giải phóng đi trên đó thôi. Những kẻ được Chúa cứu thoát sẽ trở về, và vào thành Sion với lời ca vang, cùng với triều thiên hân hoan trên đầu họ. Họ sẽ được niềm vui và hoan hỉ; họ không còn đau khổ và than van.

ĐÁP CA: Tv 84, 9ab-10. 11-12. 13-14

Đáp: Này đây Chúa chúng ta sẽ đến và cứu độ chúng ta (Is 35, 4d).

1) Tôi sẽ nghe Chúa là Thiên Chúa của tôi phán bảo điều chi? Chắc hẳn Người sẽ phán bảo về sự bình an. Vâng, ơn cứu độ Chúa gần đến cho những ai tôn sợ Chúa, để vinh quang Chúa ngự trị trong đất nước chúng tôi.

2) Lòng nhân hậu và trung thành gặp gỡ nhau, đức công minh và sự bình an hôn nhau âu yếm. Từ mặt đất, đức trung thành sẽ nở ra, và đức công minh tự trời nhìn xuống.

3) Vâng, Chúa sẽ ban cho mọi điều thiện hảo, và đất nước chúng tôi sẽ sinh bông trái. Đức công minh sẽ đi trước thiên nhan Chúa, và ơn cứu độ theo sau lốt bước của Người.

ALLELUIA (Lc 3, 4. 6) – All. All. – Hãy dọn đường Chúa, hãy sửa đường Chúa cho ngay thẳng; và mọi người sẽ thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa. – All.

PHÚC ÂM: Lc 5, 17-26

Ngày ấy, Chúa Giêsu đang ngồi giảng, có cả những người biệt phái và tiến sĩ luật từ các làng mạc xứ Galilêa, xứ Giuđêa và Giêrusalem đến nghe Người, và Người dùng quyền lực của Thiên Chúa chữa nhiều người. Người ta khiêng một người bất toại đến, họ tìm cách vào nhà để đặt người bất toại trước mặt Người. Nhưng không tìm được lối vào, vì dân chúng quá đông, họ liền trèo lên sân thượng và thả người bất toại xuống giữa cử toạ trước mặt Chúa Giêsu. Thấy lòng tin của họ, Người nói: “Hỡi người kia, tội ngươi đã được tha!”

Các luật sĩ và biệt phái bắt đầu lý luận rằng: “Người này là ai mà dám nói phạm thượng? Trừ một mình Chúa, ai có quyền tha tội?” Chúa Giêsu biết rõ điều họ suy tính, liền nói với họ: “Sao các ngươi lại nghĩ trong lòng như vậy? Nói rằng: ‘Các tội của ngươi đã được tha’, hay nói: ‘Ngươi hãy đứng dậy mà đi’, đàng nào dễ hơn? Song (như thế là) để các ngươi biết Con Người có quyền tha tội ở dưới đất”. Người nói với người bất toại rằng: “Ta bảo ngươi, hãy chỗi dậy vác giường về nhà”. Tức thì anh ta chỗi dậy vác giường đi về nhà và ca tụng Thiên Chúa. Ai nấy đều sợ hãi và ngợi khen Thiên Chúa; họ kinh sợ và nói: “Hôm nay chúng ta đã thấy những việc lạ lùng”.

Suy niệm

Con người tự bản chất là một con người trong tương quan. Thật vậy, Thiên Chúa đã không chỉ dựng nên Adam nhưng Ngài còn dựng nên cả Evà để họ chung sống với nhau. Ngài không tạo dựng con người rồi đặt trên một mặt đất trơ trụi nhưng trong mối liên hệ với muôn vàn thọ tạo khác. Cũng thế, mọi hành động của chúng ta không chỉ tác động trên chính ta nhưng nó được đặt trong mối tương quan huyền nhiệm với những người quanh ta nữa. Bởi vậy, một trong những điều ta phải lưu tâm và suy xét hằng ngày là làm sao để hành động đúng đắn và mang lại nhiều ích lợi nhất cho tha nhân. Bài Tin Mừng của ngày hôm nay đã mô tả về một số nhân vật và những hành động của họ mà khi nhìn vào đó, ta đều ít nhiều nhận thấy hình ảnh của chính mình. Đó là hình ảnh của những người biệt phái, của đám đông và những người đã khiêng người bại liệt đến với Chúa Giêsu.

Trước hết, chúng ta hãy suy xét trường hợp của những người biệt phái và những người luật sĩ cùng với các hành vi của họ. Những người biệt phái và luật sĩ luôn ưa ngồi ở những chỗ nhất trong hội đường. Vì vậy, có thể họ là những người ở gần Chúa Giêsu nhất về mặt địa lý khi Ngài giảng dạy. Tuy nhiên, bài Tin Mừng hôm nay và nhiều chỗ khác trong Tin Mừng cho chúng ta biết: hầu hết họ không lắng nghe Lời Chúa với một tấm lòng quy phục Chân Lý. Trái lại, họ lắng nghe Lời Chúa với một thái độ coi thường, ngờ vực và kênh kiệu. Tệ hơn nữa, nhiều lúc họ còn lắng nghe để xem họ có bắt bẻ Ngài được gì hay có thể dựa vào đó mà kết án Ngài hay không. Họ tìm mọi cách để cản trở Chúa và những ai tìm đến với Ngài. Như vậy, họ đã khóa cửa Nước Trời không cho thiên hạ vào! Họ đã không vào, mà những kẻ muốn vào, họ cũng không để họ vào (Mt 23, 13).

Tiếp đến là đám đông dân chúng. Họ có thể là những người rất yêu mến và háo hức lắng nghe Lời Chúa. Họ đã không ngớt lời ca ngợi và tôn vinh Chúa khi thấy uy quyền của Ngài được tỏ hiện. Tuy nhiên, chỉ ngồi một chỗ để lắng nghe và ca tụng Chúa thôi thì liệu đã đủ chưa khi xung quanh còn có biết bao người không thể cùng họ ca tụng và ngợi khen Thiên Chúa. Họ đã không biết đến những người không thể tự đến với Chúa được vì những giới hạn về thể lý, tâm lý, luân lý… Lắm lúc, họ không những không giúp những người đó mà còn tự biến mình thành bức tường ngăn cản những người đó đến với Chúa nữa.

Cuối cùng là những người đã khiêng người bại liệt đến với Chúa Giêsu. Dựa vào bản văn Tin Mừng, chúng ta không biết là người bại liệt đã yêu cầu họ khiêng anh đến với Chúa hay chính họ đã tự ý khiêng anh ta đến. Nhưng dù sao thì hành động của những người đã khiêng người bại liệt cho ta thấy đức tin của họ thật mạnh mẽ và lớn lao. Đức tin của họ không được diễn tả bằng ngôn từ nhưng bằng chính hành vi bác ái và cảm thông của họ. Giả sử như họ không tin thì dù người bại liệt có nài nỉ đến mức nào họ cũng không giúp. Mà giả như vì vị nể mà họ giúp thì chắc chắn khi thấy đám đông, họ sẽ sẵn sàng bỏ cuộc mà quay về ngay. Tuy nhiên, họ vẫn tìm mọi cách để đưa người bại liệt đến gặp Chúa cho bằng được. Họ đã lựa chọn một cách thế mà ít ai nghĩ tới: “…lên mái nhà, dỡ ngói ra, thả người ấy và cái giường xuống ngay chính giữa, trước mặt Đức Giêsu” (Lc 5, 19). Nhờ đức tin và sự dấn thân cho tha nhân, họ đã tìm được niềm an ủi lớn lao và sự củng cố đức tin cho chính mình cũng như cho người được họ giúp đỡ. Chúa đã làm cho họ vượt quá những điều mà họ dám mong đợi hay nghĩ tới. Thực ra, họ chỉ muốn xin Chúa cho người bại liệt có thể đi được nhưng Chúa lại chữa cho anh khỏi cả bệnh thể lý lẫn luân lý bằng việc tha tội cho anh.

Tinh thần Mùa Vọng luôn kêu gọi mỗi người chúng ta: “Hãy dọn sẵn con đường cho Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Mọi thung lũng, phải lấp cho đầy, mọi núi đồi, phải bạt cho thấp, khúc quanh co, phải uốn cho ngay, đường lồi lõm, phải san cho phẳng” (Lc 3, 4-6). Mỗi người chúng ta hãy thêm một lần suy gẫm về lời mời gọi này. Thay vì chỉ nhắm làm sao để sửa những khúc quanh co, lồi lõm, những đồi, những núi… ta cần xét xem có hay không một lúc nào đó tự chính chúng ta đã đắp những đồi những núi, đã đào những thung lũng, hố sâu cho chính chúng ta và người khác khiến tất cả không thể đến với Chúa được !

Lạy Chúa, Chúa đã xóa bỏ mọi rào cản để giáng thế vì phần rỗi của chúng con. Xin đừng để chúng con đắp núi đào sông nhưng biết kiến tạo những con lộ thẳng băng để đón chờ Chúa đến. Hãy giúp chúng con biết noi gương Chúa mà sống cho tha nhân và hiến thân cho phần rỗi của nhân loại. Amen.

Giuse Hồ Chính SDB

Từ khoá:

Bài viết liên quan Suy niệm Hằng Ngày

Giáng Sinh: Chiêm ngắm Đấng Cứu Thế
CHÚA GIÁNG SINH – LỄ BAN NGÀY
CHÚA GIÁNG SINH – LỄ RẠNG ĐÔNG
CHÚA GIÁNG SINH – LỄ ĐÊM
NGÀY 24 THÁNG 12: BENEDICTUS