CHÚA NHẬT III PHỤC SINH (A): BƯỚC VÀO HY VỌNG

“Chúng tôi hy vọng rằng Ngài sẽ là Đấng cứu Israel” (Lc 24,21)

Họ đang đi khỏi Giêrusalem, nơi mà những hy vọng của họ đã tan tành mây khói. Cleopas và người bạn đồng hành của ông ta – có lẽ là bạn đời- đang nặng nề lê bước tiến về Emmaus, thành phố mà thời Đế Quốc Rôma vẫn được gọi là Nicopolis: Thành phố chiến thắng. Họ đã khao khát mãnh liệt một cuộc chiến thắng.

Khi trò chuyện với người khách lạ đang đồng hành với họ trên đường đi Emmaus, họ diễn tả niềm hy vọng nơi Đức Giêsu. Họ kỳ vọng Ngài sẽ là người chiến thắng, sẽ cứu họ, nhưng một lần nữa người Rôma đã nghiền nát niềm hy vọng sẽ được giải cứu nơi họ. Vừa đi, họ vừa tranh luận xem những gì đã xảy ra có ý nghĩa gì. Đầu óc họ vẫn mù tối không nhận ra Đấng Chiến Thắng đang cận kề bên họ.

Tin Mừng hôm nay thuật lại câu chuyện về sự thay đổi nơi những người cùng sánh bước với Đức Giêsu về làng Emmaus: Từ một ước mơ đã sụp đổ tan tành dẫn đến một chân trời hy vọng đầy tươi sáng. Họ từng đặt kỳ vọng về một Đấng sẽ giải cứu họ khỏi kiếp nô lệ, một vị nào đó sẽ  làm đảo chiều tình trạng khốn cùng nơi họ. Hầu chắc, họ nghĩ rằng điều đó sẽ xảy ra với một cuộc đảo chánh chính trị đầy binh lực.

Nhưng, điều mà họ đắc thủ được trên đường Emmaus là một câu chuyện hoàn toàn mới mẻ. Họ đã có được một tầm nhìn mới, và con tim của họ đã bùng cháy lên với tràn trề hy vọng. Cánh cửa đã mở toang, dẫn họ đi vào một chân trời mới- mới đối với họ và mới đối với tất cả chúng ta, vượt xa thật xa những kỳ vọng mà trước đây họ hằng mơ ước.

Vào năm 1990, 3 năm trước khi trở thành vị tổng thống đầu tiên của Cộng Hoà Czech, ông Vaclav Havel đã bày tỏ những suy tư của ông về niềm hy vọng. Ông nói “Hy vọng là trạng huống của đầu óc con người, chứ không phải của thế giới. Hoặc chúng ta có hy vọng hoặc chúng ta không có chút nào. Hy vọng là một chiều kích của tâm hồn, là một định hướng của tinh thần. Nó không giống với niềm vui khi chúng ta đã đạt được sở nguyện. Nhưng đúng hơn, đó là một khả thể giúp ta làm việc cho một mục đích nào đó bởi vì công việc đó tốt lành, chứ không phải chỉ vì nó nhằm đến một cơ hội  giúp ta thành công…. Hy vọng không phải chỉ là sự xác tín về một vấn đề nào đó sẽ diễn tiến trôi chảy, nhưng là đoan chắc một công việc có ý nghĩa thực sự mà không màng đến kết quả sẽ ra sao”. Ông Havel đã nắm bắt được và diễn tả bằng thơ văn những gì mà Thánh Luca tường thuật trong Tin Mừng hôm nay, bày tỏ niềm hy vọng được bùng cháy lên như thế nào trong tâm khảm những người bạn đồng hành với Đức Giêsu trên đường về Emmaus. Niềm hy vọng đó được khơi dậy giữa lúc họ đang  trốn chạy khỏi Giêrusalem trong cơn mù tối tuyệt vọng vì những sự việc đã xảy ra  không như họ mong đợi. Các môn đệ dần dần nhận thức rằng cái chết của Đức Giêsu không phải là dấu chấm hết, kết thúc những mong ước, cũng không phải là một hành động riêng lẻ của ai đó sẽ giải cứu họ. Nhưng cái chết của Ngài chính là khởi điểm đặc biệt dẫn vào một sự sống mới, khai mở niềm hy vọng mới nơi họ.

Khi tham dự cử hành việc bẻ bánh, các môn đệ đã không chỉ nhận ra một Đức Giêsu đã biến đổi, nhưng họ sẽ từ từ nhận thấy cả thế giới được biến đổi. Đức Giêsu đã giải thoát họ khỏi quyền lực của tội lỗi và sự chết, nhưng công trình cứu chuộc sẽ không hoàn tất trọn vẹn cho đến khi các môn đệ biết sống trọn vẹn cách thức mà Đức Giêsu đã thể hiện nơi bàn tiệc Thánh Thể. Chỉ khi nào những học trò của Chúa biết diễn bày cuộc sống mình bằng cách liều thân để cho thân xác của họ được bẻ ra, để máu của họ cũng được tuôn trào, được hiến dâng vì tình yêu cho anh em, thì lúc đó niềm hy vọng nơi họ mới thực sự bùng cháy. Cleopas và người bạn đồng hành của ông đã chọn lựa quay trở lại Giêrusalem, thành phố đã giết chết các ngôn sứ và giết cả chính họ,  khi đôi mắt của họ thực sự mở ra, thoát khỏi mù tối.

Cái nhìn của họ đã được biến đổi tận căn, không phải trong một khoảnh khắc ma thuật, nhưng qua cả một tiến trình dài đắm chìm trong cầu nguyện, học hỏi kinh thánh, gặp gỡ tha nhân và đấu tranh miệt mài để có thể hiểu được chính Đức Giêsu hiện thân nơi những con người đang cùng họ đồng hành. Đặc biệt, khi họ biết chuyên cần mỗi ngày cùng tham dự bàn tiệc Thánh Thể: Cầm lấy bánh, tạ ơn, bẻ ra và chia sẻ với nhau và cùng nhau nài xin Chúa “Xin Thầy ở lại với chúng con”. Khi những khoảnh khắc biến đổi này xảy ra và khi chúng ta biết khước từ những ước mơ cỏn con, để cho niềm hy vọng thực sự bừng cháy lên, thì Đức Giêsu mà chúng ta nghĩ tưởng theo đầu óc nhân loại sẽ biến mất , thay vào đó là một Đức Giêsu Phục Sinh thực sự , sẽ ở lại mãi mãi trong chúng ta.

Tại Giêrusalem, Cleopas và người bạn đồng hành của ông đã trở lại với cộng đoàn, với những con người hầu như đã được biến đổi. Cùng với các phụ nữ đã đến ngôi mồ trống và cùng với Simon, họ sẽ nhìn thấy bằng một cặp mắt mới, và kể lại một câu chuyện mới. Rồi, họ có thể dẫn đưa những người khác đi vào một cuộc hành trình mới và liên tục , dẫn đến chân trời hy vọng.

Barbara E. Reid, O.P (Nữ Tu Đaminh thuộc cộng đoàn Đaminh ở Grand Rapids, Michigan,à là Giáo sư nghiên cứu Tân Ước tại Đại Học Công Giáo ở Chicago, Illinois, và là phó trưởng khoa tại Đại Học này).

Văn Hào, SDB chuyển ngữ

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa

CHÚA GIÁNG SINH – LỄ BAN NGÀY
CHÚA GIÁNG SINH – LỄ RẠNG ĐÔNG
CHÚA GIÁNG SINH – LỄ ĐÊM
MÙA VỌNG: MÙA CỦA HY VỌNG