CHÚA NHẬT 3 MÙA VỌNG C: “MONG ĐỢI” HAY “PHÒNG CHỐNG” CHÚA ĐẾN

“MONG ĐỢI” HAY “PHÒNG CHỐNG” CHÚA ĐẾN

Suy niệm Chúa Nhật 3 Mùa Vọng C

Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

Gio-an hướng tới điều gì, khi ông dùng các hình ảnh, cũng như những lời đe loi nặng nề, để kêu gọi dân chúng chuẩn bị đón đấng Mê-si-a; chính tôi, khi nghe những lời cảnh báo của Gio-an, bản thân tôi cũng thấy đấng Mê-si-a mà tôi đang mong đợi quả là đáng sợ; một đấng như thế ai mà không kinh khiếp:“Tay Người cầm nia rê sạch lúa trên sân; thóc mẩy thì thu vào kho lẫm, còn thóc lép thì bỏ vào lửa không hề tắt mà đốt đi”? Đứng trước một nhân vật công thẳng như thế thì ai ai cũng thấy mình phải mau mau, không chút trì hoãn, để… thoát khỏi bị liệt vào hạng thóc lép, và mau chóng trở thành hạt thóc mẩy để khỏi bị thiêu đốt! Và nếu quả là như thế thật, thì tôi sẽ không gọi sự chuẩn bị này là ‘vọng = mong đợi’ nữa đâu, mà xin mạnhphép gọi là ‘vọng = canh chừng = phòng chống’ như khi người ta vẫn thường hô hoán phòng chống bão lụt hay thiên tai!

Rất may là dân chúng, và có lẽ ngay cả Gio-an, cũng chưa có một khái niệm rõ ràng nào về đấng mà lúc đó ông đang kêu gọi dân chúng chuẩn bị đón tiếp. Chính họ đã chẳng bị vẻ bên ngoài khổ hạnh và liêm chính của Gioan lôi cuốn là gì, tới độ nhiều người còn tự hỏi: “Biết đâu ông Gio-an lại chẳng là đấng Mê-si-a”. Diện mạo đích thực của đấng Mê-si-a vẫn còn là một ẩn số, ngay cả đối với Gio-an: “Thầy có thật là đấng phải đến không, hay là chúng tôi còn phải đợi ai khác?” (Mt 11:3). Và có lẽ đây cũng là lý do, tại sao Gio-an đã gởi tới dân chúng một sứ điệp khủng khiếp đến thế. Cựu Ước, với cao điểm và điển hình nhất là Gio-an, có mục đích chuẩn bị đón chào đấng Mê-si-a, tuy nhiên mới chỉ phác lên được một dung mạo lờ mờ không rõ gì lắm về Ngài; họ võ đoán về Con Người đó nhiều hơn: Ngài phải như một đấng cao cả đầy quyền uy, long trọng ngự xuống từ đám mây trời (trong văn phong khải huyền). Chính vì thế mà: khi Con Người đến giữa đoàn dân có sứ mạng đón tiếp Người, thì “… họ lại không nhận biết Người. Người đã đến nhà mình, nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận” (Ga 1:10-11). Đơn giản là vì họ có biết Người là ai đâu; họ thậm chí đã có một hình ảnh quá sai lạc về Người.

Tác giả Lu-ca cũng như cộng đoàn Ki-tô hữu tiên khởi, khi ghi lại những lời của Gio-an, chắc chắn đã có một hiểu biết và nhận thức hoàn toàn khác, chẳng hạn: khi trích lời Gio-an “Người sẽ rửa anh em trong Thánh Thần và lửa”, Lu-ca chắc phải hiểu Thánh Thần trong nội dung của biến cố ngày lễ Ngũ tuần, trong khi Gio-an thì hiểu đơn thuần là ‘sức mạnh của Đức Chúa’ theo quan niệm Cựu Ước, và ‘lửa’ ông hiểu trong nội dung lửa tình yêu nung nấu:“Thầy đến để ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên” (Lc 12:49), thay vì là ngọn lửa hỏa hào thiêu hủy và luận phạt của Gio-an.

Vấn đề chính ở đây là: bạn và tôi, chúng ta là người của Cựu Ước như Gio-an, hay của Tân Ước như Lu-ca? Chúng ta ‘phòng chống’ hay ‘mong đợi’ Chúa đến? Chúng ta có hình ảnh Thiên Chúa như một Thẩm Phán công thẳng đáng sợ hay như một Người Cha giầu lòng thương xót thứ tha? Vì là Ki-tô hữu, hình ảnh về Thiên Chúa mà ta phải có chắc hẳn phải là hình ảnh Đức Giê-su đã cất công xuống thế, và bằng cái chết Thập Giá của Người, đã trình bày: “…Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời… Ai tin vào Người Con ấy thì không bị kết án” (Ga 3:16-18). Là Ki-tô hữu, ta không thể tự biện minh là mình chưa biết hoặc chưa hề đặt niềm tin tuyệt đối vào một Thiên Chúa như thế! Nếu biện mình như thế có nghĩa là ta đang minh nhiên phủ nhận bí tích Rửa Tội mà mình đã lãnh nhận, cũng như giá trị các Thánh Lễ mà ta vẫn cử hành hàng ngày. Vậy thì, bất chấp những lời lẽ đe loi khủng khiếp mà Gio-an – Cựu Ước gióng lên, tôi và bạn vẫn có thể, cùng với Lu-ca, lập lại những lời của Gio-an trong một nội dung Tin Mừng hoàn toàn khác: “Ngoài ra ông còn khuyên dân nhiều điều khác nữa, mà loan báo Tin Mừng cho họ”.

Lạy Chúa, xin cho con biết khao khát và mong đợi Chúa đến, vì con biết rằng chính Chúa hằng khát khao và mong đợi được đến với con, cho dầu (đúng hơn, chính vì) con tội lỗi, yếu đuối và bất xứng. Xin cho các yếu đuối và nhơ nhớp mà con mang nơi mình không làm con khiếp sợ Chúa đến, trái lại càng làm cho con thêm tin tưởng chờ mong Chúa nhiều hơn; y hệt như một bệnh nhân mắc chứng nan y hiểm nghèo, mong đợi thầy thuốc cao tay và từ nhân tới chữa cho mình lành bệnh. A-men.

Từ khoá:

Bài viết liên quan Các Mùa

CHÚA GIÁNG SINH – LỄ BAN NGÀY
CHÚA GIÁNG SINH – LỄ RẠNG ĐÔNG
CHÚA GIÁNG SINH – LỄ ĐÊM
MÙA VỌNG: MÙA CỦA HY VỌNG